LÀM THẾ NÀO GIÁO MÔN KHỎI BỊ DIỆT VONG?

 

PHÁP TẠNG PHẬT GIÁO VIỆT NAM

               NAM MÔ TỊNH VƯƠNG PHẬT             

                                   Thời Pháp 1                                                 Ngày 12 tháng 2 năm Giáp dần

GIÁO NGÔN

của Đức Tăng-Chủ Nhất-Tôn

 

LÀM THẾ NÀO GIÁO MÔN KHỎI BỊ DIỆT VONG

 

Lúc bấy giờ vào lúc 9 giờ 30 ngày 12 tháng 02 năm Giáp – Dần (1974), tại Trung-ƯơngHội-Thượng, giữa sự hiện-diện Tứ-Chúng gồm có: Tôn-Giả Pháp-Khả, Tôn-Giả Pháp-Tưởng, cùng quý Tín-Chúng: Pháp-Quyên, Pháp-Hậu và một số trên 10 vị đang ngồi đàm luận về tánh-cách xây-dựng Chánh-Pháp.

Vừa khi ấy ĐỨC TĂNG-CHỦ từ Tịnh-Thất bước ra Chánh-Điện, nơi mà Tứ-Chúng đang quây-quần thân-mật. Tất cả đồng đứng lên chiêm-ngưỡng lễ bái, xong ĐỨC TĂNG – CHỦ an tọa, Tứ-Chúng ngồi lại một bên. Trong giây lát ĐỨC TĂNG-CHỦ Ngài mới nói:

– Nầy Tứ-Chúng, hôm nay tôi nói một thời pháp tuy đơn-giản nhưng rất hữu ích cho đời nầy đồng với đời sau gìn-giữ mối Đạo không bao giờ bị diệt vong, đặng hữu ích vô cùng. Các Ông là những bậc mong cầu chí-nguyện hãy nghe Tôi nói, thế rồi ĐỨC TĂNG-CHỦ Ngài bắt đầu dạy:

Tôi còn nhớ, có một thuở Đức Thế-Tôn, Ngài đến một Giáo-Môn, Giáo-Môn đó có một Trưởng-Giả cầm đầu trên trăm vị tu-hành về môn Chủ-Quán, lấy hư-không Chủ Định làm Tâm. Vị Trưởng-Giả bao gồm tiền bạc, châu báu để cho tất cả tu-tập không mất của hoặc công tí nào. Trưởng-Giả còn lo cơm nước, y-áo cho 100 vị tu-trì.

ĐỨC THẾ-TÔN vừa đến nơi, Trưởng-Giả và trên 100 vị ra mừng đón. Lúc ĐỨC THẾ-TÔN an-tọa xong, thì Trưởng-Giả ngồi lại một bên, 100 vị thảy đều ngồi theo thứ lớp.

 

Trưởng-Giả đứng lên thưa-thỉnh:

– Bạch Đức Thế-Tôn: – Làm thế nào Giáo-Môn khỏi bị diệt vong? – Như thế nào thường bị diệt vong? – Hội-Tề cách nào được tồn tại? – Như thế nào không tồn tại? Kính nhờ ĐỨC THẾ-TÔN chỉ giáo.

 

Đức Thế-Tôn Ngài dạy:

– Trưởng-Giả cũng nên biết, Giáo-Môn tránh khỏi diệt vong, được sự tồn-tại bất-diệt, thời Giáo-Môn ấy có pháp tu TỰ-LỢI mình, đem sự lợi-ích đó giáo-hóa cho kẻ khác nghe lãnh thi-hành được lợi như mình, đó chính là Giáo-Môn bất diệt, thường còn không bị diệt vong.

 

Bằng, Giáo-Môn mình chỉ có Tâm-ý phát-nguyện, theo lời nguyện chính mình bảo-toàn tất cả nhân-lực, tài-lực như đem tiền của, châu báu, ngọc-ngà giúp-đỡ cho tất cả trong Giáo-Môn, nhưng bậc ấy vô-tình hay cố ý không bày vẽ cho Tín-Chúng làm y theo Thù-Thắng-Tâm, Phát-Nguyện-Tâm, Công-Đức-Tâm như mình thì hậu lai mối Giáo-Môn bị diệt vong.

Đối với Ta, ta có BI, ta phải dạy cho mọi người biết BI như ta. Ta có TRÍ, ta dạy cho mọi người biết TRÍ như ta. Ta có DŨNG, ta dạy cho mọi người biết DŨNG như ta, do đó mà mối ĐẠO ta bất diệt.

– Trưởng – Giả cũng nên biết, Hội-Tề thế nào được Tồn-tại?

– Hội-Tề biết Lục-Hòa, làm cho mọi người được an vui thì chính mình được an-vui, làm cho mọi người phấn-khởi thì chính mình được phấn-khởi, nói lời pháp đứng-đắn ích-lợi cho mọi người tu-tập, đó là Hội-Tề tồn-tại sung-mãn.

 

Bằng Hội-Tề phiếm-luận, hí-luận, ẩm-thực-luận, nghi-chấp v.v… đương-nhiên Hội-Tề không được tồn-tại, bị diệt-vong.

ĐỨC TĂNG-CHỦ. Ngài ngừng lại trong giây lát, Ngài nhìn chúng tôi và dạy tiếp:

 

– Nầy các Ông cũng nên biết, đứng giữa thời Mạt-Pháp, Tôi  mong mỏi cho con đường Chánh-Pháp được vững-vàng thì các ông được vững-vàng. Các Ông nên làm những gì được TỰ-LỢI đồng THA-LỢI. Khi các Ông Bố-Thí, Trì-Giới, Tinh-Tấn, Nhẫn-Nhục, Trí-Tuệ, Thiền-Định thì các ông nên đem những môn của các ông hiểu biết đó để giúp cho kẻ khác được hiểu biết như các ông.

 

  Các ông trọn lòng TIN-VÂNG-KÍNH Tôi, các ông được lợi bao nhiêu tùy khả-năng của các ông khuyến-khích dạy-dỗ cho những Tín-Chúng được sự TIN-VÂNG-KÍNH để được lợi như các ông.

Các ông phá Nghi-Chấp, qua các căn-nghiệp, chủng-nghiệp được an-vui, được thú-vị, được thoải-mái thì các ông nên đem những pháp đã hiểu-biết của các ông để giúp cho Tín-Chúng Tu-tập cũng được an-vui, thú-vị, thoải-mái như các Ông, đó chính là một con đường của các ông đã xây dựng Chánh-Pháp giữa thời Hạ-Pháp. Đó chính là vàng, bạc, châu, ngọc của Tam-Bảo các ông đem dâng cúng cho Tam-Bảo vậy. Tôi chỉ mong có bấy nhiêu thôi. Ngài dứt lời.

 

Tứ-Chúng ai nấy đều vui mừng, cung-kính, tán-thán Công-Đức, đảnh-lễ và cung-tiễn ĐỨC  TĂNG-CHỦ trở về Tịnh-Thất.

 

            TRUNG-ƯƠNG HỘI-THƯỢNG,

Ngày 12.02. năm Giáp – Dần

            Chân-Phật-Tử: Hoàng-ngọc-Sơn

     Pháp-danh: PHÁP-TRÀNG

      “PHỤNG-GHI ĐỂ PHỔ TRUYỀN”

HỒI-HƯỚNG CÔNG-ĐỨC CÚNG-DƯỜNG TAM-BẢO

 Ebook Version

 

MỤC-LỤC GIÁO NGÔN (THỜI PHÁP 1 – 29)

KHAI THỊ CỦA ĐỨC TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN